Thứ Sáu, tháng 6 09, 2006

Vợ đi học tiếng Nhật

Tháng 9/2005, sau khi chuyển nhà từ Odaiba sang Minami Gyotoku, vợ bắt đầu đi học tiếng Nhật. Nói là học tiếng Nhật chứ thực ra không có cơ hội học trường lớp đàng hoàng, vì học như thế thì cực kì đắt tiền. Thế là vợ đi ra mấy chỗ kominkan (đại loại như là trụ sở văn phòng phường - xã) để tìm các lớp học tiếng Nhật cho người nước ngoài do các thầy cô người Nhật tình nguyện dạy. Học phí thì chỉ là tượng trưng. Vợ học 3 lớp / tuần, có lớp 500 yen/tháng, có lớp 400 yen/tháng, có lớp thì mỗi buổi đi học đóng 100 yen.
Các thầy cô dạy tiếng Nhật dạng tình nguyện thường là những người đã về hưu, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ, khoảng từ 55 tuổi trở lên. Tiếng Anh của họ biết được một chút ít, một số người đi dạy có theo sách vở nhưng một số thầy cô thì khi đi dạy chỉ đơn thuần là nói chuyện, hoặc là photo một vài bài ở sách nào đó đem lên dạy.
Các lớp học ở kominkan thế này trung bình chỉ có 1 buổi / tuần, khoảng 2 tiếng đồng hồ. Mỗi lớp có khoảng 4 thầy cô giáo, và khi học thì quay bàn lại thành từng nhóm nhỏ học với nhau. Các nhóm này người học thường có trình độ tương đương nhau, tuy nhiên cũng sẽ không đồng đều lắm cho nên chắc vì vậy nên các thầy cô khó dạy theo giáo trình có sẵn. Vợ lựa ra được 3 lớp để học, cũng may là đã học tiếng Nhật trước ở Việt Nam được gần 1 năm, có một chút ít căn bản, chứ nếu chưa biết gì chắc là khó mà đi học các lớp này, vì thầy cô nói tiếng Anh rất hạn chế, không thể hiểu nhau nhiều được, vả lại mình mới vào học chưa biết tí gì thì sẽ không có thầy cô nào bỏ người học khác để dạy cho mình từ đầu được. Vợ đã thấy nhiều người chưa biết chữ nào đến xin học, được buổi đầu tiên thì phải nghỉ, vì thầy trò không thể hiểu nhau.

1 / Lớp tối thứ 3 (19h - 20h45) : lớp này học ngay ở Minami Gyotoku, gần nhà nên vợ chỉ đi bộ 5 phút là tới. Đây là lớp học buổi tối nên học viên chủ yếu là những người nước ngoài đi làm và tối tranh thủ đi học tiếng Nhật. Sáng thứ 3 vợ đi làm, về đến nhà khoảng 4h chiều, nghỉ ngơi và nấu ăn một chút là đi học. Từ khi bắt đầu học đến giờ, vợ chỉ học với một cô giáo duy nhất, cô Watanabe Yasue khoảng 56 tuổi. Bạn học cùng nhóm thay đổi hết người này đến người khác, có lẽ đến giờ vợ là người học lâu nhất. Hiện giờ vợ học chung với một ông người Brazil, đã ở Nhật khoảng 13 năm rồi. Nhưng ông này thỉnh thoảng mới đi học và đi học trễ vì còn đi làm. Ông này vậy là cũng khá siêng học vì ổng đi làm rất mệt, còn có vợ và 2 đứa con nữa. Mới thấy vợ đi học cũng khá mệt vì ổng ở Nhật lâu nên biết nhiều tiếng Nhật hơn vợ. Tuy nhiên,khoảng 1 tháng nay vợ quyết định mang cuốn sách Minna No Nihongo đến và yêu cầu cô giáo dạy theo sách này, thì ổng lại thấy học mệt quá vì ngữ pháp ổng không biết nhiều. Mới gần đây có một cô bé Trung Quốc 19 tuổi học chung, cô bé mới đến Nhật khoảng 4-5 tháng thôi nhưng học tiếng Nhật rất nhanh, có lẽ do cô bé đi làm cho quán ăn và là người Trung Quốc nên biết chữ Kanji rồi. Cô bé nói là qua đây sống với bố vì ông bố làm việc ở Nhật, vợ hơi thắc mắc là sao mới 19 tuổi không đi học đại học hay chuyên môn gì cả mà phải qua đây đi làm thêm ở quán ăn, khá cực nhọc.
Trước đây đi học với cô Watanabe chỉ toàn là nói chuyện, cô giáo nói rất nhanh và cứ như là đang nói chuyện với người Nhật vậy, đôi khi vợ cứ ngồi ngớ ra thì cổ mới nhận thấy và hỏi hiểu không, vợ nói chỉ hiểu được khoảng 60% thôi thì cổ nói lại, nhưng để hiểu cũng không phải dễ dàng gì vì từ vựng tiếng Nhật của vợ quá ít. Học mấy tháng liền như thế vợ thấy mình chẳng tiến bộ gì thêm cả nên kì này quyết tâm đem sách lên nói cô giáo là muốn học theo sách này. Kết quả bây giờ ông Brazil và cô bé Trung Quốc cũng phải học theo sách luôn.
Học lớp này thì có một điều vợ rất thích là sau khi vợ học xong ra, chồng đứng ở ngoài đón vợ đi học về và cùng nhau đi bộ về nhà. Chồng canh giờ xe điện để từ lab về đúng giờ vợ học ra. Các cô giáo thấy vậy nói là chồng của Hương san "yasashii" (tử tế, dễ thương) quá nhỉ.

2/ Lớp sáng thứ 4 (10h - 11h45) : đây là lớp học vui nhất trong 3 lớp vợ đi học. Lớp có 4 cô giáo nhưng vợ chỉ nhớ tên cô Takeuchi và cô Ogawa. 4 cô giáo đều khoảng 55 tuổi và rất thân thiết nên các nhóm học của từng cô vẫn nói chuyện vui vẻ với nhau trong giờ học (ở 2 lớp kia thì nhóm nào chỉ học riêng nhóm đó thôi). Vợ đi học đã gần được 1 năm nên cũng học qua hết các cô giáo của nhóm này. Cô nào cũng rất thân thiện và vui vẻ. Hiện giờ nhóm vợ học là của cô Ogawa, có một cô gái người Úc tên là Kim, qua Nhật làm giáo viên dạy tiếng Anh. Kim rất thích học các loại tiếng lóng của Nhật và hay học qua tivi, qua các phim ảnh của Nhật. Đôi khi vợ nghe Kim nói những gì không hiểu, các cô giáo thì cứ cười phá lên và chọc ghẹo Kim-chan (chan là tiếng người Nhật hay dùng thêm vào tên của một bé gái / cô gái ... theo kiểu gọi thân mật của người trên đối với người dưới, hoặc là bạn bè). Vợ mới thắc mắc thì cô giáo nói là Hương-chan không nên học mấy từ này làm gì, vì đó là những từ không tốt. Trước giờ vợ toàn học tiếng Nhật theo thể lịch sự, hèn gì chẳng hiểu.

3/ Lớp trưa thứ 6 (13h - 15h) : lớp này có đến 6 thầy cô. Vợ học với cô Yamazaki Kyooko 65 tuổi, trước đây có học chung với một cô gái người Ấn Độ nhưng giờ thì cô này đã chuyển sang nhóm khác. Vợ hiện giờ chỉ học có 1 mình nên thấy cũng khá thích vì vợ có thể đem sách vở 4 kyu, 3 kyu đến nhờ cô dạy cho. Mục tiêu của vợ là cuối năm nay, vào khoảng tháng 12 sẽ thi 3 kyu. Hic, nhưng mà sao vợ vẫn thấy mình lười học quá chừng.

Nói chung, các cô là dạy tự nguyện, họ rất nhiệt tình với học viên. Có những ngày, vợ đi học, thấy thầy cô của nhóm khác ngồi chờ học viên đến học mà họ không đến, họ ngồi chờ khoảng 1 tiếng rồi đi về, cảm thấy áy náy quá. Vợ nếu nghỉ học thì thường sẽ email hoặc gọi điện thông báo trước cho các cô. Nhưng các cô đó vẫn đến chỗ dạy vào ngày vợ nghỉ học, họ nghĩ rằng biết đâu sẽ có học viên mới thì sao. Các cô rất sẵn sàng giúp đỡ vợ, chẳng hạn như cô Yamazaki thì hỏi những người khác chỗ nào ở Nhật để vợ có thể làm inkan (con dấu), cô Ogawa và các cô khác đi ra ngân hàng với vợ để mở tài khoản, cô Watanabe thì gọi điện thoại đến takubin hẹn giờ giao hàng (chỗ giao hàng tận nhà) giúp vợ vì vợ không nói rành tiếng Nhật những khi họ đến giao giấy tờ mà hai vợ chồng không có nhà.
Vợ đi học lúc nào cũng mang theo bảo bối là kim từ điển Nhật - Anh. Vì các cô tiếng Anh không biết nhiều nên vợ luôn kè kè từ điển để dò, đôi khi có những chữ vợ cũng không thể hiểu được vì không phải từ nào ở tiếng Nhật cũng có từ tiếng Anh tương đương. Một điều thú vị là hầu như trong các buổi học, các cô giáo hay đem kẹo lên chia cho các nhóm để ăn, mỗi người được vài viên kẹo. Vợ thì không quá thích kẹo nhưng lúc nào đi học cũng được cho ăn, thậm chí phần cô giáo không ăn hết cũng đưa cho vợ. Kết quả là cái túi xách đi học của vợ lúc nào cũng có rất nhiều kẹo. ;-)
Những người đi học ở các kominkan thì chủ yếu là nội trợ như vợ. Nhiều nhất là người Trung Quốc và người Ấn Độ. Những cô người Trung Quốc thì hay lấy chồng Nhật nên họ đi học thêm để có thể nói chuyện với chồng, nhưng họ có một lợi thế rất lớn khi học tiếng Nhật là họ biết Kanji (chữ Hán tự), mà trong tiếng Nhật đối với vợ Kanji là cửa ải khó nhất. Các cô người Ấn Độ thì rất dễ nhận thấy ở Nhật vì có nước da ngăm đen, mũi cao, mắt vừa đẹp vừa to sâu, người to béo và hay mặc sari là đồ truyền thống của họ (tuy nhiên theo nhận định của hai vợ chồng thì đàn ông Ấn Độ đẹp hơn phụ nữ Ấn Độ nhiều). Các ông chồng Ấn Độ thường là qua Nhật làm về vi tính theo từng dự án khoảng vài tháng, và dắt vợ theo. Đặc biệt hầu hết họ là người ăn chay. Vợ và các cô giáo lớp thứ 4 đã được một cô Ấn Độ mời về nhà ăn trưa, vì cô này là người ăn chay nên món cô này đãi mọi người là một nồi cơm điện, trong đó là cơm thập cẩm (có một số loại củ quả và gia vị của Ấn Độ), vợ không quen ăn nên phải ráng lắm mới ăn hết cái dĩa cơm đó. Các cô giáo thì ai cũng nói là "oishi, oishi" (ngon lắm) nhưng khi cổ mời ăn thêm thì nói là đã no rồi. Có thể thấy cách lịch sự của người Nhật là ăn cái gì cũng khen ngon mặc dù chưa chắc họ đã nghĩ như thế.

Không có nhận xét nào: